htug

Blog

0 notes &

Sau một ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, trong không khí không khí dân chủ, đổi mới. Cuối cùng hôm nay cũng có bản TESTER \:d/

14 notes &

cuong205a:

tôi bán nỗi buồn ai mua ko
cho tôi khuây khỏa chút cõi lòng
tình trớ duyên trêu đời rối rắm
kẻ đến người đi sao quá đông 

cuong205a:

tôi bán nỗi buồn ai mua ko

cho tôi khuây khỏa chút cõi lòng

tình trớ duyên trêu đời rối rắm

kẻ đến người đi sao quá đông 

17 notes &

♥...Đừng đau buồn, đừng lo lắng về anh... Anh vẫn sống như ngày xưa đã sống ...Máu vẫn nóng và trái tim vẫn rộng... Vẫn không ngừng thắp sáng những ước mơ....

.
♥...Anh không buồn và không trách em đâu
Khi không thể cùng anh qua giông bão
Vì cuộc sống có điều không hoàn hảo
Hãy tìm nơi hạnh phúc của riêng mình.
.
♥...Đừng đau buồn, đừng lo lắng về anh
Anh vẫn sống như ngày xưa đã sống
Máu vẫn nóng và trái tim vẫn rộng
Vẫn không ngừng thắp sáng những ước mơ.
.
♥...Anh sẽ thôi không nhắc chuyện ngày xưa
Dù vẫn nhớ những gì tươi đẹp nhất
Không băn khoăn về những gì được mất
Vì đã yêu và đã sống hết mình.
.
♥...Thời gian sẽ làm vết xước liền nhanh
Em hạnh phúc như em từng mơ ước
Anh vẫn đi trên con đường chọn trước
Kết thúc vui cho một cuộc tình buồn !!

11 notes &

Có một cô gái trẻ...Quá lọc lõi sự đời...Để một chàng trai trẻ...Ngờ ngệch mãi không thôi....

.
Có một nàng xinh đẹp
Mơ giấc mộng giàu sang
Để cho chàng trai đó
Bóp nát trái tim vàng
.
Có một cô gái nọ
Chẳng nói thật bao giờ
Để một chàng trai nọ
Tự huyễn mình trong mơ
.
Có một tình yêu đẹp
Đổi bằng máu của mình
Để rồi tình yêu vỡ
Chia tay trong lặng thinh
.
.
.
FÀNG2FAT

19 notes &

Nếu bạn không ngủ được, ngồi dậy và làm một cái gì đó thay vì cứ lo nghĩ. Tinh thần kém sẽ làm bạn mệt mỏi hơn là việc thiếu ngủ ;)
ROBBEY (via cuong205a)

4 notes &

♡ ...Nhìn hai đứa em chia tay...

.
Một đứa hôm nay có người yêu mới
.
Facebook em phơi phới
.
Facebook đứa kia mưa ướt nhoẹt nhòe
.
Hai đứa không còn là friend
.
Một đứa chẳng biết đứa kia có người yêu mới
.
Một đứa chẳng biết đứa kia mưa cày mưa xới
.
Có lẽ chúng chẳng buồn như anh chúng nó đâu —
.
.
.
VIET ANH TRAN | via FB

11 notes &

✐ ....Vì sao rất nhiều con của đại gia VN đều là phá gia chi tử, trong khi phương Tây thì rất ít? | Ngọc Nguyễn

.
Một anh thanh niên chạy bộ trong công viên. Anh nhìn thấy một cậu bé Tây khoảng 3 tuổi chạy bộ với bố. Bé cứ hay bị té ì ạch nhưng bố cậu bé không hề đỡ cậu dậy, cậu phải tự đứng dậy lấy. Anh thanh niên sốt ruột chạy lai đỡ cậu bé. Cậu bé nhìn anh thanh niên một cách kỳ lạ và nói “bố cháu dặn không được nói chuyện với người lạ”. Anh thanh niên trả lời “chú đâu có nói chuyện, chú chỉ giúp cháu đứng lên thôi mà”. Cậu bé hỏi anh thanh niên “Chú biết cháu mấy tuổi rồi không?”. Anh thanh niên quá đỗi ngạc nhiên trước câu hỏi này và nhìn kỹ cậu bé một lần nữa để chắc chắn rằng đây đúng là một cậu bé 3 tuổi. Cậu bé nói tiếp “Cháu 3 tuổi rồi chứ bộ, cháu tự té và tự đứng lên được!” Anh thanh niên quá choáng!
.
Quan niệm của người phương Tây là phải có va chạm mới cứng cáp. Phải có lăn lộn trong môi trường tự nhiên thì mới có kháng thể. Trong khi cha mẹ VN thì luôn che chở, luôn úm con sợ con bệnh, luôn làm giúp con và khi con té thì vội vội vàng vàng chạy đến đỡ, thậm chí còn đánh cả cái bàn cái ghế!
.
Chị Phương Nga chia sẻ câu chuyện về một chàng trai người Nhật 27 tuổi, bạn học của chồng chị. Lúc tốt nghiệp đại học, vợ chồng chị mời anh chàng đến nhà chơi. Anh ấy mới nói “Hôm nay cũng là ngày tôi kết thúc học việc 10 năm tại công ty của bố tôi và được chuyển lên văn phòng làm”. Bố anh là chủ công ty lắp ráp và xuất khẩu xe Toyota độc quyền sang thị trường Úc. Anh được bố cho vô công ty học việc năm 17 tuổi và cấm anh không được gọi cho bố phàn nàn nếu gặp phải sự cố gì hoặc bị ai bắt nạt. Trong 10 năm anh được luân chuyển làm việc ở tất cả các bộ phận, anh mới hiểu được công việc của bố cực như thế nào và càng yêu thương kính trọng bố hơn. Khi đã thành thạo ở các bộ phận anh mới được lên văn phòng làm việc cùng bố. Và đương nhiên anh là người thừa kế điều hành công ty đó. Lúc đó bố anh mới nói với anh “Lý do bố không cho con gọi điện cho bố khi bị ai bắt nạt hoặc gặp sự cố vì bố muốn con tự thân vận động, học cách tự giải quyết vấn đề vì khi con làm chủ thì con sẽ không có ai để gọi điện cầu cứu khi con gặp sự cố trong công việc của mình”.
.
Phụ huynh VN thì hay nói với con “Tất cả những gì ba má làm ra là của con hết”. Về giáo dục học, họ đã tạo ta sự ỷ lại, Về tâm lí học, “ba má là người có bổn phận chu cấp cho tui”. Về xã hội học, tạo ra những con người vô dụng. Về tâm linh học, phúc đức của ai người nấy hưởng, nên nếu con cái không biết giữ gìn thì cũng sẽ mất hết.
.
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc có nói một câu rất ý nhị trong quyển “Viết Cho Những Người Mẹ Mang Thai Đầu Lòng”; “Bản năng nếu không bị lệch lạc thì sẽ là người dẫn đường rất tốt”. Vậy nên bản năng có thể bị lệch lạc nếu cha mẹ không biết dẫn dắt con đi đúng hướng.
.
Các bạn tìm mua bộ phim “Ray”, nói về tài hoa nhạc Jazz - Ray Charles bị mù. Trong phim có đoạn khi anh thấy một bóng tối bao trùm lấy mình, anh không nhìn thấy gì nữa, anh bàng hoàng, choáng váng, mò mẫm, dò dẫm. Đột nhiên anh nghe thấy tiếng con dế kêu những âm thanh vô cùng đặc biệt đối với anh lúc đó. Anh muốn bắt con dế nhưng lại không nhìn thấy gì cả. Anh hét lên gọi mẹ “Mẹ ơi, mẹ có ở đó không?”. Lúc đó mẹ anh nhìn thấy hết những hành động mò mẫm dò dẫm của anh nhưng bà vẫn đứng im bất động để xem anh làm gì. Anh gọi mẹ vài lần không được, anh quyết đinh tự mình bắt lấy con dế bằng cách lắng nghe âm thanh phát ra từ đâu và tìm tới. Anh vốn dĩ có một thính giác rất đặc biệt nên cuối cùng anh cũng bắt được con dế! Lúc đó mẹ anh mới lên tiếng “Con làm được tất cả, Ray à!”. Chính sự im lặng đúng lúc của mẹ đã giúp Ray phát huy được khả năng của mình và mẹ là nguồn động viên lớn lao, giúp anh quyết tâm theo đuổi con đường âm nhạc của mình dù bị mù. Đi hát ở các tụ điểm, anh yêu cầu họ trả thù lao bằng những tờ $1.00 để anh dễ đếm. Một ngày kia, anh bị chơi khăm khi họ trả anh bằng những tờ tiền khác nhau. Khi nhận cọc tiền, anh hỏi “Sao ít thế này?”. Người trả tiền nói “Đủ cả đấy nhưng nhiều loại tiền khác nhau, anh đếm đi”. Ray vô cùng tức giận xé nát cọc tiền và bỏ đi, không hát chỗ này nữa. Dù mù nhưng anh vẫn ý thức được giá trị của mình nên anh đã mạnh dạn rời bỏ nơi mà người ta không tôn trọng anh.
.
.
.
NGOC NGUYEN | via FB

13 notes &

☂☂...Sống mạnh mẽ, đó là yêu thương người nào đó trong thinh lặng. ..

.
Sống mạnh mẽ, đó là làm tỏa rạng hạnh phúc khi ta đang bất hạnh.
Sống mạnh mẽ, đó là cố gắng tha thứ cho một người không xứng đáng được tha thứ.
Sống mạnh mẽ, đó là chờ đợi khi ta không tin vào cuộc trở về.
Sống mạnh mẽ, đó là tỏ ra bình tĩnh trong những giờ phút tuyệt vọng.
Sống mạnh mẽ, đó là bày tỏ niềm vui khi ta không cảm thấy gì cả.
Sống mạnh mẽ, đó là mỉm cười khi ta muốn khóc.
Sống mạnh mẽ, đó là làm cho ai đó được hạnh phúc khi trái tim ta đang tan nát.
Sống mạnh mẽ, đó là im lặng khi lý tưởng hẳn là hét to nỗi niềm khắc khoải của ta cho tất cả mọi người.
Sống mạnh mẽ, đó là nâng đỡ ủi an khi ta cần được đỡ nâng an ủi.
Sống mạnh mẽ, đó là có niềm tin cho dù ta không tin.
Chính vì thế, ngay khi phải đối diện với thực tế khắc nghiệt và cuộc sống có khó khăn đến đâu; Hãy yêu thương và sống mạnh mẽ !
.
.
.
NGỌC NGUYỄN, via FB

10 notes &

cuong205a:

Mình thích bạn, không phải vì bạn đẹp, bạn giỏi như bất kỳ ai. Mình thích bạn vì bạn khác họ, nên đừng bao giờ từ bỏ điều bất thường của bạn để làm người bình thường nhé. 

cuong205a:

Mình thích bạn, không phải vì bạn đẹp, bạn giỏi như bất kỳ ai. Mình thích bạn vì bạn khác họ, nên đừng bao giờ từ bỏ điều bất thường của bạn để làm người bình thường nhé. 

10 notes &

Đã từng sống cuộc sống quá nghèo, nên tôi sợ nghèo lắm. Nghèo, người ta khinh mình lắm. Hồi nhỏ, nhà cậu và nhà tôi ở gần nhau, nhưng khi nấu ăn, họ đem đồ ăn cho nhà giàu bên cạnh mà không đem qua nhà tôi. Ba tôi chạy xe ôm, người ta đưa tiền, không đưa tận tay mà vứt xuống đất. Tôi không bao giờ quên những chuyện đó. Từ nhỏ tôi đã nghĩ, sau này mình nhất định phải giàu.
NGỌC TRINH (via cuong205a)

28 notes &

Nhớ ai lắm nhưng phải giả lạnh lùng
Làm như chẳng nhớ, chẳng chờ mong
Người ơi khi đóng vai hờ hững…
Lòng ta đau lắm người biết không?
=( (via cuong205a)

21 notes &

✐ ... Hai sinh viên ra trường cùng bằng cấp, nhưng sau một thời gian thì kiến thức 2 người khác nhau hoàn toàn, một người thì vẫn cứ tù mù, trong khi người kia thì thông thái ra bội phần, và người tù mù lại có thể là người ra trường với hạng cao hơn. Hai người cùng vào làm một hãng, cùng một lúc, cùng một loại công việc, một người thì lên vù vù, một người thí cứ ì ạch một chỗ. Điều gì đã xảy ra? ...| TRAN DINH HOANH

.
Có nhiều cách để l‎ý giải hiện tượng này trong thực tế, nhưng hai điểm quan trọng nhất để lý giải là, thứ nhất, khả năng làm việc chung với mọi người và, thứ hai, khả năng tiếp thu kiến thức. Và hai điều này, thực ra liên hệ mật thiết với nhau.
.
Chúng ta nghĩ là cứ học nhiều, như là đọc sách nhiều, thì có nhiều kiến thức. (Học ở đây nói theo nghĩa hẹp—ngồi xuống dở sách ra học hay nghiên cứu điều gì đó). Chúng ta thường nghĩ rằng tiếp thu kiến thức là tích cực nhồi kiến thức vào đầu, như là mang từng bao gạo vào kho gạo cho đầy. Đó đúng là một cách tiếp thu kiến thức. Nhưng cách đó vừa chậm vừa mệt (Vác mấy bao tạ nhất định là phải mệt, phải không các bạn. ;)
.
Thực ra, kíến thức như ánh sáng mặt trời, chiếu tự nhiên trên vạn vật. Tâm trí là căn nhà dưới ánh mặt trời. Chỉ cần mở toang hết các cánh cửa lớn nhỏ thì ánh sáng ùa vào tràn ngập, chiếu sáng từng ngỏ ngách tăm tối trong nhà. Cách tiếp thu kiến thức như vậy vừa nhanh, vừa nhẹ, vừa dễ, vừa hiệu lực, phải không các bạn?
.
Tiếp thu kiến thức không phải là ì ạch khiêng kiến thức vào nhà kho, mà là mở toang mọi cánh cửa để kiến thức ùa vào. Hai cách tiếp thu này khác nhau, và có thể làm cho kiến thức của hai người khác nhau như 100 và 1 đó các bạn. Không thể xem thường được.
.
Nhưng điều gì là các cánh cửa tâm trí? À, câu này trả lời thì hơi mệt, vì danh sách thì quá dài. Chúng ta cần nghiên cứu một cách nhớ ngắn gọn hơn. Câu trả lời ngắn nhất và đầy đủ nhất là “cái tôi”, nhưng lại quá trừu tượng, cho nên ta cần phải cụ thể hóa “cái tôi” trong một vài thí dụ điển hình. Nói chúng là; Tất cả những gì liên hệ đến việc định hình “Tôi”—định hình bạn à ai—đều là các cánh cửa có thể đóng kín tâm trí mù lòa hay mở rộng cho ánh sáng trí tuệ.
.
Ví dụ;
.
• Bằng cấp; Tôi đã có tiến sĩ, chỉ người có tiến sĩ trở lên mới có gì đáng cho tôi chú tâm nghe.
• Tuổi tác; Tôi đã thất thập cổ lai hi, con ruồi bay qua là biết ruồi đực hay ruồi cái. Mấy đứa con nít nói bậy bạ phiền quá.
• Danh tiếng ; Tôi đức cao danh trọng, mấy người vô danh tiểu tốt sao cứ lép nhép hoài?
• Tiền bạc ; Tôi đã thành triệu phú, mấy bà hàng rong thì biết gì mà bàn luận?
• Kinh nghiệm ; Tôi đã làm việc này 20 năm rồi, có gì phải biết nữa?
• Địa vị ; Tôi là lãnh đạo cao cấp trong chính phủ, mấy chú biết gì mà láp nháp?
• Thái độ ; Toàn là một đám lăng nhăng; kẻ sĩ thông thái thức thời về quy ẩn.
• Nơi chốn ; Học phải có nơi, như trường học hay thư viện, không phải là tất cả mọi nơi, và nhất định không phải là ngoài đường ngoài chợ.
• Giờ giấc ; Học phải có giờ học, không phải là tất cả mỗi phút mỗi giây trong ngày.
• Con ngườI ; Học là phải có thầy giỏi hẳn hoi, không phải là bất kỳ ai trên đời cũng có cái gì đó mà mình có thể học.
• Vạn vật ; Phải học với thầy có bằng cấp kinh nghiệm; mưa nắng, con đường, cây cỏ, chó mèo, có gì học được?
• Thứ bậc ; Học từ thầy chứ làm sao học ngược từ học trò được?
• Gốc gác; Mấy chàng ở Lào Cai thì có gì để học? Dân Trung kỳ (hay Bắc kỳ hay Nam kỳ) thì có gì để học?
• Tôn Giáo ; Mấy người mê tín dị đoan thì có gì để học? Dân Công giáo Hố Nai thì có gì để học? Dân Hòa Hảo thì có gì để học? Dân Hồi giáo thì toàn là khủng bố, có gì để học?
• Đủ rồi; Tui biết bao nhiêu đó đủ rồi, không cần biết thêm gì hết.
• Thông thái; Cả thiên hạ say chỉ mình ta tĩnh.
.
Danh sách này có thể dài vô tận, các bạn ạ. Nhưng nói vắn tắt thì; Tất cả những gì giúp ta định hình, định danh, định tính chính mình, đều là những cánh cửa của tâm trí. Nếu chúng ta cứ mở toang chúng ra, thì ánh sáng trí tuệ sẽ ùa vào.
.
Người ta hay nói “Học một biết mười”, có chuyện đó không các bạn? Thưa có. Nếu các cánh cửa của tâm trí của bạn mở toang, bạn nhìn một chuyện, có thể hiểu ra đến 10 chuyện, trong khi những người khác cũng nhìn sự kiện đó chỉ thấy có 1 chuyện hay ½ chuyện mà thôi.
.
Và ở đầu bài chúng ta có nói đến khả năng làm việc chung với mọi người như là một yếu tố, bên cạnh yếu tố tiếp thu kiến thức, để lý giải cho thành công, nhưng trong bài ta chẳng nói gì đến điểm này cả. Tại sao? Thưa, lý do là nếu ta mở toang hết các cánh cửa của tâm trí, thì ta sẽ làm việc tốt với tất cả mọi người. Người khiêm tốn và rộng mở như thế luôn luôn rất giỏi về làm việc nhóm (teamwork). Làm việc tốt với mọi người là hệ quả đương nhiên của sự mở rộng tâm trí. Mở rộng các cánh cửa của tâm trí vừa giúp ta tiếp thu kiến thức, vừa giúp ta làm việc tốt với mọi người.
.
Chúc các bạn một ngày vui vẻ.
.
.
.
TRAN DINH HOANH